Xuống Cuối Trang
Chap 6:
Về nhà, tôi vội vội vàng vàng sà vào mân cơm, và lấy và để, chỉ khoảng 5 – 10 phút là đã đáp ứng đủ như cầu cho cái bụng. Buông bát đũa, tôi phi luôn xuống phòng học, Bố Mẹ tôi không nói gì, nghĩ là tôi bận, đây không phải lần đầu tiên tôi vội vàng như thế mà. Nhưng sự thật là tôi vội vàng trốn xuống phòng để ngắm nghía lại hai món quà bất ngờ vừa nhận được hồi chiều, vừa ngắm, vừa ướm thử, vừa soi gương vừa cười như thằng điên vậy. Trong lòng vui sướng khó tả, một phần vì là quà chị mỹ tự tay làm, nhưng có lẽ phần nhiều hơn là do lần đầu tiên được tặng quà, cái lần đầu tiên nào mà không vui sướng và ý nghĩa đâu! Ngắm nghía một lúc lâu, tôi quyết định đem cất chúng vào tủ quần áo, không nỡ bỏ ra dùng, mà tôi cũng không quen quằng khăn với đeo găng tay thật, thôi cứ cất đi đã, lúc nào có việc cần thì bỏ ra dùng sau vậy!
Những ngày tiếp sau đó, tôi ngày càng mạnh dạn hơn, có lẽ là vì quen với mọi người hơn. Tôi không chỉ tập cho xong phần của mình mà còn tham gia góp ý kiến với mọi người, cùng xúm tay vào những việc chung. Trước đây tôi cứ nghĩ cái bọn đoàn thể này chẳng có gì hứng thú mà tham gia cả, bây giờ được tiếp xúc mới thấy vui vẻ và cũng giúp con người ta hòa đồng nhiều. Tất nhiên tôi và chị Mỹ cũng thân nhau hơn, chị ấy cười với tôi nhiều hơn và tôi cũng không còn ngại mỗi khi chị ấy bắt gặp ánh mắt tôi đang nhìn chị ấy nữa. Những hình ảnh về vẻ đẹp thiên thần trong tôi ngày một nhiều, chị ấy vui vẻ, hòa đồng và dễ thương chứ không phải lạnh lùng như bọn bạn tôi kể. Mà bọn bạn tôi nó cũng chán cái trò trêu tôi với chị Mỹ mỗi khi gặp nhau rồi, mọi thứ đã trở lại bình thường.
Cuối cùng thì 26/3 cũng đã cận kề, hôm nay là tổng duyệt cho cả trường rồi, đông người quá, cái hội trường không dủ sức chứa, anh chị em phải hò nhau ra ngoài sân duyệt luôn. Thấy các tiết múc của các anh chị 11, 12 mới thấy bọn khối 10 tụi tôi còn rụt rè và lóc chóc nhiều, chỉ có tiết mục của lớp thằng Dũng là nổi bật, có vẻ ứng cử viên cho chức vô địch cũng đã lộ diện. Năm nay tham gia đông vui, chẳng biết loại tiết mục nào, thế là các anh chị bên Đoàn trường duyệt hết hơn 40 tiết mục luôn. Vì số lượng quá nhiều nên chương trình ngày 26/3 cũng đổi luôn sang buổi chiều, bắt đầu từ 3h và dự kiến khoảng 8h tối sẽ kết thúc.
Cuối buổi tổng duyệt, tôi ở lại phụ mấy anh thu dọn chiến trường một lát, mọi người thì đã về hết cả rồi, chỉ còn một đám cán sự đoàn. Tôi chợt thấy chị Mỹ với chị Hường đang ngồi thì thầm to nhỏ gì đó ở một góc
- Ủa 2 chị làm gì nữa mà chưa về à? – Tôi cất tiếng hỏi
- Chưa em, chờ mọi người xong rồi về chung luôn
- Em nghe thấy 2 chị bàn nhau cái gì mà có Hóa ở đây thế? Lại vụ gì à?
- À, đang bàn mấy môn tốt nghiệp, năm nay có thì môn Hóa “nhà em” đấy!
- Tốt nghiệp thì lo lắng gì? Giờ có mà lo đi DH đi là vừa chứ? – Tôi hỏi
- Ừ, nhưng chị với chị Hường theo khối D rồi, Lý Hóa hơi đuối!
- Nhất là cái hóa hữu cơ, tao chẳng hiểu gì sất! – Chị Hường phàn nàn
- Có cần em đào tạo thêm cho không? – Tôi lém lỉnh
- Ê ê, làm được thì hãy nói nha đồng chí! – Chị Hường nói như muốn bịt miệng tôi vậy
- Gì đâu mà không làm được. Mấy cái các chị học em học xong từ lâu rồi! – Tôi tự tin nói
- Ax ax, đúng là bọn trâu bò có khác!
- Thế hôm nào chỉ lại cho bọn chị ít hóa hữu cơ được không? Hôm trước thấy em vào lớp chị chỉ chỉ mấy cái mô hình, cũng thấy hay hay mà khó hiểu quá! – Chị Mỹ đề xuất
- Chuyện nhỏ thôi, có gì đâu! Xong vụ 26/3 này rồi em chỉ cho! – Tôi như bắt được vàng, vậy là lại có cơ hội gặp chị Mỹ nữa rồi
- Nhớ đấy nha! Làm được các chị trả công hậu hĩnh. Cứ yên tâm
- Trả hậu hĩnh ạ? Cái gì thế? – Tôi giả vờ tham lam
- Humh…humh…. Thì mỗi ngày cho mi 1 cái bánh khoai với 1 chai nước ngọt, thế được chưa? – Chị Hường hỏi “được chưa” mà cái mặt như muốn ăn tơi nuốt sống người ta, ai dám không được chứ!
- Dạ được được, chị Hường đã dạy thì em đâu dám không nghe! – Tôi nói rồi chạy vụt đi không có bà ấy cho ăn dép vào đầu ngay.
-------------------------
Bạn đang đọc truyện tại wapsite www.FamilyA5.Mobie.In
Thắng Chúc bạn có những giây phút vui vẻ.
www.FamilyA5.Mobie.In – Wapsite giải trí miễn phí đích thực trên di động...!
Vui quá là vui, vậy là tôi lại có thêm cơ hội được ở gần chị Mỹ, lại được thấy đôi môi lúc nào cũng đỏ mọng, nụ cười ấm áp và giọng nói dễ thương của chị ấy. Nghĩ đến thế thôi mà tôi cũng đã muốn nhảy tưng lên rồi. Chẳng biết có phải tôi yêu chị ấy không nữa, trước giờ đã có yêu ai đâu mà biết cảm giác yêu nó như thế nào! Thích thì chắc chắn rồi, bọn bạn tôi chả bảo “bà Mỹ mà còn không thích nữa thì chỉ có thể là gay” mà. Nhưng được gặp chị ấy cũng có nghĩa là tôi lại phải chia sẻ những khoảng thời gian rảnh rỗi ít ỏi, lại phải về trễ, lại phải nói dối bố mẹ rồi! Cũng may là lịch học của tôi nó cũng trễ sẵn rồi, nếu không chẳng biết nói dối các cụ thế nào nữa!
26/3 cả trường tôi được nghỉ, các lớp học thêm nếm của bọn tôi cũng cancel hết, thời tiết tự nhiên ấm lên, còn có chút hửng nắng, thật là trời chiều lòng người! Tôi lên trường từ sáng sớm phụ mọi người làm sân khấu và chuẩn bị mọi thứ, chị Mỹ cũng thế, hôm nay chị ấy chỉ mặc 1 cái áo khoác xanh mỏng, quần jean và giày bệt, đây mới đúng là con người mê hồn của chị ấy nà!
Đầu giơ chiều, thành viên của các lớp tham gia văn nghệ cũng đến sớm để chuẩn bị, thay trang phục, trang điểm vào nhìn đứa nào đứa nấy sáng sủa ra hẳn, cả cái hội trường tràn ngập màu sắc và mùi thơm từ phấn son của các chị em. Một lúc sau trên sân trường cũng đông dần, lần đầu tiên tôi được nhìn thấy ở trường tôi lốn nhốn xanh đỏ tím vàng, quần dài quần ngắn đủ cả. Vì bình thường bọn tôi đến trường 100% là áo trắng mà, nay mới được thấy trang phục đời thường.
Chị Diễm đã bắt đầu cất giọng trong trẻo, nhẹ nhàng như một MC chuyên nghiệp để khai mạc cho buổi lễ. Tôi đứng bên hông cánh gà xem, háo hức lắm vì đây là lần dầu tiên tôi được tham dự mấy cái trò này (ngày trước ở trường cấp 2 chẳng bao giờ tổ chức, chỉ biết có học – học và học thôi). Nhìn xuống phía dưới, trên các hàng ghế các thầy cô ai cũng tươi cười có vẻ hài lòng lắm về công tác tổ chức năm nay, xa hơn chút nữa là băng rôn, khẩu hiệu cổ vũ màu mè của các lớp, hay phết! Á, bọn gà rù lớp tôi ngồi ở ngay góc gần, hix, so với các lớp khác cuồng nhiệt ầm ầm thì bọn lớp tôi ngồi nghển cổ ra như “chó xem tát ao” vậy, rõ chán!
- Hoàng! Vào thay đồ đi chứ mày! – Một chị ra khẽ gọi tôi
- Em mãi tiết mục thứ 12 cơ mà! – Tôi cãi
- Vào nhanh, thay dồ dần đi là vừa, xong rồi ra xem sau! – Chị ấy lôi tôi xềnh xệch
Hội trường giờ đã ít người hơn nhưng màu sắc thì lại càng sặc sỡ, nhất là các chị em gái, trang điểm lên chẳng nhận ra ai luôn nữa. Tôi bất ngờ dừng lại trước cái đám “múa dân tộc” của mấy chị, rất dễ nhận ra với những bộ trang phục cầu kì. “Đẹp quá” – tôi đơ người khi ánh mắt dừng lại ở chị Mỹ, có lẽ giờ tôi mới hiểu giữa đẹp và xinh nó khác nhau như thế nào rồi. Trên khuôn mặt đang tươi cười và dáng người hoàn hảo của chị ấy toát ra nét gì đó rất sang trọng, chị ấy không để ý là tôi đang nhìn. Sau một lúc cười đùa, vô tình chị ấy cũng quay qua và nhìn thấy tôi, vẫy vẫy tôi lại gần chỗ mấy bà chằn ấy.
- Thấy các chị hôm nay thế nào cưng? – Mấy bà hỏi
- Đúng là lúa tốt vì phân! – Tôi gật gù chọc
- Cái gì cơ? – Mấy bà đã ra thế chuẩn bị đập tôi rồi đấy
- Ấy ấy, ý em là sao hôm nay toàn thiên nga thế này!
- Hahaha, có thế chứ! Mà thằng này tưởng khù khờ mà cũng biết mịnh nọt ra phết nhỉ?
- Sao chưa đi thay đồ đi? – Chị Mỹ hỏi tôi
- Còn sớm mà! Đứng đây ngắm mấy chị 1 xíu đã. – Tôi cười
- Đẹp ko? – Chị Mỹ hỏi rồi xoay xoay người
- Đẹp đẹp! – Tôi nói mà trong người như đang bị thôi miên vậy!
- Đi thay đồ đi còn ra xem các chị biểu diễn nữa, nhanh lên, sắp tới lượt bọn chị rồi! – Chị Mỹ giục tôi
Tôi răm rắp nghe theo, lấy đồ phi thẳng vào chỗ thay. Đồ của tôi thì có gì đâu, tôi hát TS đong TS tây trước nên có mỗi bộ đồ quân đội với cái mũ chứ cầu kì gì, xoẹt xoẹt cái là xong ngay
- Ax nhanh vậy? – Chị Mỹ ngạc nhiên khi thấy tôi thoắt cái đã đứng trước mặt, nhăn nhở cười
- Có mỗi cái quần với cái áo này khoác vào cái là xong chứ có gì đâu? – Tôi gãi đầu
- Nhìn em mặc bộ này thấy người lớn ra bao nhiêu! – Chị Mỹ khen
- Thằng kia lại đây! Chị bôi cho tí phấn cho nó sáng sủa nào! – Chị Hường ngoắc tôi
- Ọc, thôi thôi em ko bôi mấy cái đó đâu! – Tôi xua tay
- Ơ cái thằng này, ra sân khấu phải bóng bẩy đẹp trai tí chứ!
- Em đẹp trai sẵn rồi chị ơi! Tha cho em đi! - Tôi giả vờ nấp sau lưng chị Mỹ
- Mày có ra đây không thì bảo? – Chị Hường quát
- Không, em ko bôi là ko bôi! – Tôi chạy vụt đi trong những tiếng cười của mấy bà chị
Chạy ra ngoài xem biểu diễn, không khí trong sân trường giờ đã nhốn nháo, cuồng nhiệt với vài phần biểu diễn mở đầu. Tôi thấy các chị gái của tôi đà bước ra đứng sau cánh gà. “đến giờ rồi” – Tôi nghĩ và dán mắt về sân khấu chờ đơi. Và rồi tiết mục đầu tiên của Đoàn trường cũng đã đến, tôi mải mê nhìn theo từng nhịp múa của chị Mỹ. Mặc dù cái bài múa này tôi đã xem thuộc lòng rồi nhưng sao hôm nay hấp dẫn lạ kỳ đến thế, không thể cưỡng lại được, tôi chỉ sợ mỗi cái chớp mắt lại bỏ phí một hình ảnh đẹp.
- Được không em? – Chị Mỹ cười và hỏi tôi sau khi múa xong và đi vào hội trường
- Quá đẹp chị ạ! – Tôi khen thật lòng
- Đẹp mà sao lúc nãy đứng đó không chạy lên tặng hoa các chị?
- Ax, mải xem em quên mất tiêu rồi! – Tôi hốt hoảng
- Bó tay em luôn! – Chị ấy gõ lên trán tôi
- Chờ chị chút, đi thay đồ lát hát tiếp!
Chị Mỹ thay bộ đồ giống y chang của tôi, 2 chị em lị ra cánh gà đứng xem các lớp khác diễn, chốc chốc tôi lại ngoái sang nhìn chị ấy cười. Càng gần đến tiết mục của mình, tôi càng cảm thấy lo lắng, chân tay run lẩy bẩy như không giữ được bình tĩnh, dù sao đây cũng là lần đầu tiên của tôi mà!
- Sao thế? – Chị Mỹ quay qua hỏi khi nhìn thấy bộ dạng của tôi
- Em run quá! – Tôi hít thở sâu liên tục
Chị Mỹ cười rồi đột nhiên nắm lấy tay tôi, mặt vẫn quay lên nhìn sân khấu. Tôi cảm thấy bàn tay của chị ấy thật mềm mại và ấm áp như đang truyền sự tự tin sang cho tôi vậy, người lâng lâng khó tả. Đây cũng chẳng phải là lần đầu tiên tôi được cầm tay chị ấy, mọi khi tâm vẫn nắm suốt mà, nhưng có lẽ cái nắm tay này không giống như những lần trước, chan chứa tình cảm hơn rất nhiều. Tôi hít một hơi thật dài, vươn vai lấy lại tinh thần và cũng nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của chị ấy. Chị Mỹ quay sang nhìn tôi khẽ cười
“Và tiếp sau đây là tiết mục được chờ đợi tiếp theo của Đoàn trường, chúng ta sẽ có cơ hội được gặp lại giọng ca của Việt Mỹ - niềm tự hào của trường và một giọng ca mới lạ của Hoàng đến từ lớp 10 chuyên …. Bla …bla”
Tiếng chị Diệp vừa vang lên nhắc đến cái tên Việt Mỹ thì cả trường như vỡ tung ra, bọn con trai nháo nhào hò hét bên cạnh tiếng vỗ tay, tiếng gõ chai lọ, hình như cả xoong nồi thì phải. Anh chị em trong cánh gà nghe chị Diệp quảng cáo cộng với cái cảnh tượng phía dưới mà ai cũng phải phì cười.
- Nhìn kìa! – Chị Mỹ vẫn nắm tay tôi, tay kia chỉ về phía bên trái sân khấu và cười
Ôi mẹ ơi! Đập vào mắt tôi là cái khẩu hiệu “Em yêu quản ca” to tướng của mấy đứa lớp tôi, hình như chúng nó chỉ chờ đợi giây phút này để rêu rao bêu xấu tôi hay sao ấy! Muốn độn thổ với bọn nó quá!
- Nào tới rồi! Lên đi nào, cố gắng lên nhé! – Mọi người phía sau động viên và hối thúc tôi với chị Mỹ ra sân khấu.
Chị Mỹ hát trước, rời tay tôi bước ra sân khấu, tôi đi vòng sang cánh gà bên kia chờ đơi. Lúc đầu bước ra, tôi run thật, hát hơi nhỏ, mắt dáo dác nhìn tìm kiếm chỗ nào đó để bình tâm lại, khoảnh khắc ấy chỉ diễn ra trong 1 câu hát đầu tiên. Chị Mỹ cầm tay tôi như hiểu được tôi đang run vậy, vừa hát vừa cười và nháy mắt, tôi cũng thấy yên tâm và dần thể hiện tốt hơn. Một khi đã “máu” lên rồi, tôi làm tốt hơn hẳn những gì đã tập luyện, nhìn xuống phía dưới không còn run nữa, thấy rõ đám bạn tôi đang chỉ trỏ, có đứa còn GATO giơ nắm đấm với tôi, bọn lớp tôi thì cũng như lột xác vậy, hò hét không ngừng.
Tiết mục kết thúc cũng là lúc sân khấu tràn ngập người lên …tặng hoa cho chị Mỹ, tát nhiên là toàn lũ đực rựa rồi, cũng có một ít cho tôi và vài đứa con gái lớp A5 sang động viên. Chị Mỹ nhìn tôi cười, tay ôm một đống hoa lớn, tôi đỡ giùm chị ấy và chào khan giả phi trở lại vào trong
Mọi người phía trong đang chờ đợi, vỗ vai tôi, cười cười nói nói động viên không ngớt
- Hay lắm chú, làm tốt hơn hẳn mọi hôm tập luyện!
- Hai đứa hát đều lắm, đúng là cặp trời sinh rồi
- ….bla ….bla…..
- Ôi trời lúc đầu em hồi hộp run muốn chết, cổ họng cứng đơ tưởng hát không nổi luôn cơ! – Tôi thở phào phân trần
- Vậy là tốt rồi em, dần dần sẽ quen thôi! – Chị Mỹ quay qua nhỏ nhẹ với tôi
Tôi và chị Mỹ lại nán lại cánh gà xem những phần biểu dễn tiếp theo, tôi thấy tự tin hơn nhiều, cũng chủ động nói chuyện với chị ấy, bàn luận về những gì đang diễn ra trên sân khấu, trong lòng vui sướng lắm!
Đúng như tôi dự đoán, tiết mục 3 môn phối hợp (đàn – hát – múa ) của thằng Dũng và bọn con gái lớp nó rất được sự chú ý. Đù gì nó cũng khá đẹp trai, lại đa tài nữa, các chị em gái đứa nào mà chẳng mê tít. Còn mấy đứa con gái lớp nó thì nhan sắc cũng đâu có vừa, trai theo cũng thiếu gì! Tôi đánh giá đó là tiết mục sôi nổi nhất, hơn cả của tôi và chị Mỹ luôn.
- Đi thay đồ lát hát luôn rồi ra xem sau em! – Chị Mỹ quay qua nói với tôi
- Dạ vâng! – Tôi ngoan ngoãn nghe lời
Bài hát sau là “Nắng sân trường”, tôi với chị Mỹ hát và có vài anh chị nữa diễn phụ họa cho. Tôi thì đơn giản, quần tây á trắng, có đi cái giày đen nó cứng cứng thì tôi không quen lắm, lần đầu mà! Tôi thay đồ xong ra nhờ 1 anh chỉnh lại trang phục cho, 1 lúc sau mới thấy chị Mỹ ra. Tôi lại thừ người, chảy máu cam khi nhìn thấy chị ấy trong chiếc váy màu hồng nhạt, để lộ một khoảng vai nhỏ trắng muốt, tóc cũng đã được chải sang hướng khác
- Xinh ko? – Chị Mỹ hỏi
- Sao ko? – Chị ấy lại hỏi ngạc nhiên khi thấy tôi lắc đầu
- Phải nói là quá xinh! – Tôi nhớt nhả cười
- Cái thằng này …. Đi lại đây chị chải tóc cho!
Tôi ngoan ngoãn theo chị lại ngồi ở chỗ cái gương lớn mà ông anh lớp 12 đã kì công vác lên phục vụ công tác làm đẹp của chị em. Chị Mỹ lấy trong cái túi lớn ra lọ keo vào bôi lên đầu tôi, nhìn cứ giống như là đang cắt tóc vậy. Chị ấy chăm chú chải chải, vuốt vuốt, tôi thì ngồi ngắm chị ấy qua gương, chng83 thèm nhìn xem chị ấy đang làm gì với cái đầu của mình. Chị Mỹ chải cho tôi kiểu tóc nhìn có vẻ hơi ăn chơi, tôi chẳng thích, tóc tôi xưa giờ có 1 kiểu ngắn nagn81 ko phải chải đầu nó quen rồi. Tôi ko chịu rồi lấy tay vò vò, phủi phủi lại đầu đến khi trở về trạng thái truyền thống ưng ý. Chị Mỹ không phản đối gì, chỉ nhìn tôi cười.
- Hai chị em mày nhìn được đấy, đứng xích xích lại kia tao chụp cho mấy kiểu! – 1 bà chị đi ngang qua phán
Thấy có chụp hình là mấy anh chị nữa cũng xúm lại, chụp đủ kiểu hết, mấy ông anh cũng tranh chụp với chị Mỹ, tôi ko dám cãi, thành ra chẳng được chụp với chị ấy kiểu nào cả. Xong xuôi mọi người lại ra xem hát, tôi thì chạy xuống chỗ mấy thằng bạn với bọn lớp tôi ngồi chém gió tí.
Tiết mục tiếp theo của tôi và chị Mỹ diễn ra khá muộn, khoảng gần 7h tối, cả sân trường đã sáng trưng dưới ánh đèn điện, không khí sôi nổi vẫn chưa có dấu hiệu giảm bớt. Lần này thì tôi hết run rồi, lên sân khấu là vừa cười vừa hát khí thế luôn, một tiết mục quá hoàn hảo! tất nhiên là vẫn rất nhiều hoa dành cho chị Mỹ, mấy tên con trai xớn xác lên tặng hoa còn tranh thủ chụp hình chung nữa chứ! Ham hố rõ rệt!
Kết thúc một chương trình sôi động ấy, giải nhất vẫn thuộc về ứng cử viên nặng ký là lớp thằng Dũng. Mấy tiết mục của anh chị em tôi thì không được xet giải vì là tiết mục của BTC (thật là bất công). Nhưng ngạc nhiên nhất của chương trình vẫn là tiết mục tân – cổ lộn xộn của các thầy cô, ông thầy già của tôi và thầy hiệu trưởng còn song ca 1 đoạn tiếng Nga nữa chứ! Máu hết biết!
Thu dọn xong xuôi cũng đã gần 9h, mấy anh chị em được thầy phụ trách đoàn mời đi ăn …phở, cười cười nói nói vui vẻ lắm. Tôi cũng mải vui và còn phải” trả lời phỏng vấn” cho mấy ông anh nên chẳng để ý xem chị Mỹ như thế nào nữa.
-----------------
Mấy ngày sau đó tôi lại trở về hình ảnh chàng nông dân sáng cày chiều cuốc, bài vở ngập đầu. Có điều bây giờ tôi đã nổi tiếng hơn trước rồi, bọn con trai thì GATO, bọn con gái thì đôi lúc tôi cũng gặp ánh mắt ngưỡng mộ. Thỉnh thoảng đi trong sân trường vẫn nghe thấy xì xào: “thằng đó hôm rồi hát với việt Mỹ đó”, “thằng Hoàng 10 chuyên kia kìa”, …. Nhưng vẫn chưa nổi tiếng bằng thằng Dũng bạn tôi, giờ thư từ ra vào cái lớp A5 ấy còn có cả thư dành cho nó nữa, có cả của mấy bà lớp 11 làm quen mới sợ chứ! Tôi bận bài vở cũng chẳng có thời gian nghĩ đến chị Mỹ nữa (thật ra là vẫn có những lúc ngồi cười 1 mình), quên cả cái vụ “gia sư” cho mấy bà ấy!
- Ê có chị Mỹ với chị nào tìm mày kìa! - Tiếng thằng cùng lớp gọi khi tôi đang tranh thủ 15’ ra chơi tính ngủ khẩn trương 1 tí
Lồm cồm bò dậy đi ra cửa lớp, tôi thấy chị Mỹ với chị Hường đang đứng dưới gốc cây hoa sữa, tời không còn lạnh lắm nên nhìn ăn mặc gọn gang hẳn.
- Đang ngủ à? – Chị Mỹ hỏi khi thấy tôi
- Vầng, tranh thủ tí! – Tôi gãi đầu
- Thế cái vụ kia của mấy chị tính sao đây cưng? – chị Hường chanh chua
- Vụ nào? À vụ học Hóa ấy ạ?
- Chứ còn vụ nào nữa? Học lúc nào đây?
- Thì các chị muốn lúc nào cũng được! Chiều nào đi học ôn chịu khó chờ ems au tiết 5 em chỉ cho, mấy bữa là xong chứ có gì đâu
- Mày lúc nào cũng có gì đâu! Có gì đâu thì nhờ mày làm gì? – bà Hường bắn tiểu liên
- Thì đó, hôm nào các chị có nhã hứng học thì cứ nói em, em chỉ cho khoảng 1 tiếng
- Ok vậy đi, hôm nào học thì chị báo em. Vao ngủ tiếp vi9, chị về đây! – Chị Mỹ nói, cười với tôi rồi quay đi.
Vậy là từ hôm đó tôi phải sắp xếp lại lịch, cắt bớt thời gian đá bóng, nghịch ngợm ít ỏi để bù vào những ngày “đi dạy”. Lúc đầu thì tôi dạy ngay dưới bóng cây ngoài sân trường, nhưng lúc tối hơi khó nhìn, đành phải chuyển đị điểm lên cái phòng thí nghiệm của trường mà mấy chị ấy gọi bằng cái tên thân mật – “nhà xác”. Có ngày thì chỉ có chị Mỹ với chị Hường, có ngày thì thêm 2 3 bà nữa. Chẳng cần tính thêm tiền công, tôi chỉ cần được gặp chị Mỹ, được thấy đơi môi đỏ mọng cười với tôi là tôi cũng vui lắm rồi! Thỉnh thoảng thằng Dũng rảnh rỗi cũng nán lại chơi xem tôi dạy học ….
Dạy được khoảng 2 tuần, tôi bất chợt nhận ra một sự thật phũ phàng. Hôm đó là chiều thứ 4, tôi cũng học 4 tiết, cũng về cùng với các anh các chị lớp 12 học thêm và hôm đó cũng có “lịch dạy”. Tôi tranh thủ lên phòng thí nghiệm thu dọn lại chút, mấy bữa nay ông thầy “biểu diễn” nhiều, cái phòng lộn xộn quá. Đang hăm hở bước đi thì tôi gặp chị Mỹ từ trong phòng giám hiệu bước ra, hai chị em lại vừa đi vừa nói chuyện
- Bữa nay cái Hường nó bận mất rồi, còn có mỗi chị học thôi!
- Vậy ạ? Thế có học không hay để bữa khác nhá?
- Thôi học 1 lúc cũng được, chị cũng đang có mấy bài tính hỏi
- Dạ vâng, tùy chị thôi, chờ em thu dọn lại xíu, thầy bày bừa bộn quá!
Chị Mỹ đặt mớ sách vở xuống 1 góc bàn khi vào đến phòng thí nghiệm, gom gom đồ tính phụ tôi dọn dẹp
- Thôi để đó em làm cho, xíu là xong ấy mà. Chị chẳng biết đò nào để ở đâu đâu! – Tôi gàn
- Ừ, thế thôi vậy!
Chị ấy đi vòng vòng quanh phòng, ngó ngó nghịch mấy cái bình thí nghệm, chốc chốc lại hỏi tôi xem nó để làm gì.
- Thầy lại cho 1 mớ bài kìa, có mấy bài chị chẳng biết tính. – Chị Mỹ nói nhưng không nhìn tôi
- Đâu để em coi nào? – Tôi nói cũng là lúc đã dọn dẹp xong
- Tờ đề trong cuốn vở bài tập ấy, có mấy bào đánh dấu là chưa làm được. – Chị ấy chỉ tay về phía chồng sách trên bàn rồi lại quay qua nghịch mấy cái bình dẫn khí
Tôi lật lật tìm và chẳng khó khăn gì để kiếm ra cuốn vở ấy, cuốn nào cũng ghi tên to tướng ở ngoài bìa mà. Đứng xoay lưng lại dựa vào bàn, tôi mở nhanh tìm kiếm cái tờ đề thì trong đó có một tờ giấy rơi xuống đất. Tôi cúi xuống nhặt, chị Mỹ chắc cũng chẳng để ý. Tôi từ ngạc nhiên chuyển sang bàng hoàng khi nhìn thấy tờ giấy màu hồng và những nét chữ của chị ở trên đó. Không phải tò mò nhưng nó đập ngay vào mắt, tôi kịp đọc dòng chữ “Anh yêu” ở trên đầu và 3 chữ “EM YÊU ANH NHIỀU LẮM’ được vẽ to tướng trên tờ giấy. Rất nhanh, tôi ngước lên nhìn chị, chị ấy vẫn mải mê ngó nghiêng.
- Này Chị! – Tôi nhặt tờ giấy lên chìa về hương chị và quay mặt đi chỗ khác làm như chưa hề đọc (mà tôi chưa đọc những chữ chi chit trên đó thật)
- Ôi chết! Sao lại? – Chị giật lại tờ giấy trên tay tôi
- Nó rơi ra từ cuốn vở, không phải em lục. – tôi nói mặt vẫn quay đi
- Chị biết, ôi giời, quên mất tiêu lúc nãy cứ tưởng lấy ra ngoài rồi! – Chị ấy tự hờn dỗi với mình
- Em chưa có đọc đâu, chị cất đi! Mới thấy có chữ “EM YÊU ANH NHIỀU LẮM” to tướng thôi! – Giờ tôi mới quay lại
- Thôi chết rồi, cấm em không được nói chuyện này với ai đấy nhé! – Chị Mỹ đỏ bừng mặt nhưng vẫn nhướn cổ nói
- Dạ vầng, em hứa ko nói được chưa!
- Hứa rồi đấy!
- Dạ, hứa! – Tôi có lên giọng xua bớt đi không khí căng thẳng
- Thôi dọn xong rồi thì đi xuống sân ngồi đi! – Chị Mỹ nói rồi vơ mấy quyển sách đi ra khỏi phòng trước.
Tôi lấy lại tinh thần mà trong lòng nặng trĩu. “Thì ra chị ấy có người yêu mất rồi!” – tôi thấy như mình vừa mất đi cái gì đó rất lớn, cảm giác thấy trống rỗng vô cùng. Mặc dù tôi chưa từng có ý nghĩ 1 ngày chị ấy sẽ là bạn gái của tôi, chưa từng có ý sẽ tán tỉnh nhưng sao biết được chuyện này lại hút hẫng vậy chứ! Tôi bần thần khóa cửa rồi đi xuống sân trường, chị Mỹ đang ngồi đăm đăm ở gốc cây hoa sữa
- Viết thư cho anh nào thế? – Tôi tò mò khơi chuyện
- Humh, người yêu chị chứ anh nào nữa! – Chị Mỹ nói như hờn dỗi
- Em biết anh ấy không? – Tôi hỏi mà thấy đắng cả họng
- Không, anh ấy học DH rồi, em không biết đâu! Mà nhớ cấm ko dc nói đấy nghe chưa? – Chị ấy lại quay qua nhắc nhở tôi
- Vâng nhớ mà, em đâu có phải là đứa bép xép đâu! Mà sao em nghe đồn là chị chưa có người yêu cơ mà? Mới à?
- Ko, hơn năm rồi, chẳng qua chị dấu nên không ai biết thôi, giờ có em biết mất tiêu rồi!
- Sao mà phải dấu? – Tôi hỏi ngây ngô
- Cô Thu là cô ruột của chị đấy! Mọi người mà biết thì cô ấy cũng biết, về nhà Chị có mà ăn no đòn! Bố chị cấm không cho yêu đương gì!
- À ra là vậy! Thảo nào mấy ông anh kia theo đuổi chị không được! – Tôi gật gù ra vẻ hiểu chuyện
- Mấy cái thằng điên đấy ai mà thèm! Em cũng đừng có học theo bọn nó, chẳng đứa nào nó thích đâu. Cứ ngoan ngoãn học hành giỏi giang thì sau này chẳng thiếu con gái mà yêu.
- Dạ vâng, em biết rồi!
- Chị quý em như em trai chị vậy nên chị cũng nói thật, em thấy mọi người nói chị xinh đẹp nhiều người theo vậy nhưng chẳng sung sướng gì đâu! Nhiều lúc muốn đi chơi vui vẻ với bạn bè, có nam có nữ, cũng muốn được thân thân với bọn con trai để có gì còn nhờ vả nhưng mà chẳng dám chơi với ai ngoài mấy đứa bạn từ nhỏ
- Sao vậy ạ? – Tôi ngạc nhiên
- Thì 10 đứa đã có tới 4 – 5 đứa có ý định tán tỉnh mình rồi, 2 – 3 đứa khác thì thích mà không dám nói, còn ai nữa đâu!
- Sao chị biết?
- Em đúng là con mọt sách chẳng biết gì cả. Con gái nhạy cảm lắm. Tên nào thích mình là nhận ra ngay!
- Vậy à? – Tôi thấy hơi giật mình, chẳng biết chị ấy có biết mình cũng thích chị ấy ko nữa
- Sao chị lại chơi với em? – Tôi hỏi tiếp hơi ngu
- Thì chị thấy em cũng hiền lành, học giỏi, có gì đấy hơi khác người giống như người yêu của chị vậy, thấy quý vậy thôi. Em cố gắng đi sau này chị mong em cũng được giỏi giang như anh ấy!
- Xì, khen em hay khen người yêu chị thế?
- Khen em. Hì, nhưng mà không biết có tin lầm người không thôi! – Bây giờ chị ấy mới cười
- Có muốn ngày mai em nói cho cả trường họ biết ko?
- Này này, lúc nãy em hứa rồi đấy nhá! Chị mà nghe ai nói gì là em chết với chị! Thôi chỉ mấy bài này đi còn về sớm!
Tôi lại cắm mặt vào giảng giải bài cho chị Mỹ, chẳng nhớ gì đến cái vụ yêu đương nữa. Có lẽ thấy chị ấy cười với mình, mọi thứ suy nghĩ đều tan biến hết hay sao ấy! Một loáng sau tôi đã giúp chị ấy xử nốt mấy bài còn lại, hai chị em lại vui vẻ ra về.
Tôi cứ nghĩ là mọi thứ qua rồi, nhưng tối ngồi học 1 mình thì những suy nghĩ lại ùa về, chẳng tập trung được, trùm chăn đi ngủ cũng không sao chợp mắt, trằn trọc đến gần 4h sáng. Bực mình bò dậy trèo lên sân thượng ngồi, hơi lạnh nhưng lại thấy thoải mái hơn. Tôi nghĩ đến những lời chị Mỹ nói, đến hai từ “tin tưởng” và “yêu quý”, nghĩ đến cảm giác của tôi. Thật ra tôi chẳng biết tôi muốn tôi và chị ấy sẽ như thế nào, tôi chỉ thích được ở gần chị ấy, được thấy chị ấy cười, nhưng chẳng dám nghĩ là yêu. Có nằm mơ tôi cũng chẳng dám mơ tới 1 ngày chị ấy yêu mình, tôi biết điều đó là không thể, tôi cũng ko thích nên mới không nghĩ tới chứ! Chợt nhớ tới câu nói trên phim lúc nãy ngồi ăn cơm nghe được “không phải chuyện gì cũng có thể theo ý muốn, chúng ta không nên tham lam, phải biết chấp nhận những thứ không thuộc về mình”. Có lẽ tôi cũng nên như vậy, tôi đâu có muốn chị ấy sẽ là người yêu của tôi? Chị ấy vẫn quý tôi mà, tôi vẫn được gặp chị ấy, vẫn cảm thấy được quan tâm mà! Vậy thì còn đòi hỏi gì nữa đây? Suy nghĩ lòng vòng, lúc thấy thoải mái hơn thì cũng là lúc đến giờ dậy, tôi đã thức trắng đêm mà chẳng học hành được gì!
*****************************CHAP 7 ************************************
Mấy ngày sau đó, tôi đã dần lấy lại cân bằng, đã không còn suy nghĩ về chuyện chị Mỹ nữa, tôi chấp nhận rằng chị ấy chỉ coi tôi như em trai thôi. Chị Mỹ cũng vẫn tỏ ra bình thường, vui vẻ với tôi như chưa có cái vụ án kia vậy. Mọi thứ đã trở lại đúng quỹ đạo vốn có của nó.
- Ê mày, Hoàng! – Con Ngọc – bạn thân tôi cũng là lớp phó của lớp thằng Dũng đập đập vai tôi
- Tao nghe đây! – Tôi vẫn không rời mắt khỏi cuốn sách
- Dạo này mày hay ở lại trường làm gì với bà Mỹ vậy?
- À, bà ấy với mấy bà nữa nhờ tao chỉ cho ít Hóa
- Vậy thôi à?
- Chứ mày muốn sao? – Tôi gấp sách lại hình nó
- Tao tưởng mày cũng đu đeo tán tỉnh bà ấy? – Nó cười gian xảo
- Mày điên à? Cho kẹo tao cũng chẳng dám! Cơ mà bà ấy có vẻ quý tao lắm mày ạ!
- Uh`, tao cũng nghĩ là mày chẳng dám, nhưng cứ hỏi lại cho chắc ăn
- Chắc ăn cái gì? Tao có tán thật thì cũng đã sao? – Tôi đùa
- Tao đập mày chết luôn chứ ở đấy mà sao!
- Xinh đẹp thế tán được thì tốt chứ có gì đâu?
- Mày bị điên à? Lớp 10 đi tán lớp 12? Đúng là tao cũng còn thích bà ấy chứ đừng nói gì bọn con trai, thằng khác thì tao kệ nhưng mà mày thì không được. Tao cấm!
- Không được chỗ nào?
- Mày không được yêu con gái lớn tuổi hơn hiểu chưa? Tại mày ngu lắm, cứ từ từ sau này lớp 11, 12 rồi kiếm đứa khóa dưới mà yêu! Nhớ chưa! – Nó chồm lên bóp cổ tôi
- Nhớ rồi! Mẹ, tao cũng đâu đã muốn có người yêu
- Ừ, lo học đi, có mỗi mày học giỏi nhất trong hội mình, học đi cho mọi người còn nhờ! À mà mày cẩn thận không có bọn lớp 12 nó cho ăn đòn đấy. tao đã nghe đồn là mày với bà Mỹ yêu nhau rồi đấy
- Úi giời! Đứa nào đồn thế? Bọn rỗi hơi!
- Thật đấy, tao nghe nên mới qua hỏi mày cho chắc! – Nó ngoài cổ lại nói với rồi đi thẳng
Kể về con bạn thân này của tôi và thằng Cường người yêu nó một chút không thì thiếu sót quá. Con Ngọc nó học chung trường với tôi từ cấp 2, hồi trước có quen biết nhau thôi, sau này nó làm lớp phó lớp thằng Dũng, tôi lại hay qua chơi nên cũng thân thiết hơn. Nó quý tôi vì học giỏi, hợp tính 1 thì nó nợ ơn tôi tới 2. Căn bản là bố mẹ nó với bố mẹ tôi cũng là chỗ bạn bè thân hồi đi học (cái này mãi khi chuyển về trường tôi mới biết), bố mẹ nó cũng quý tôi lắm, toàn vác tôi ra làm gương cho chị em nó học hành mà! Nó thì không xinh gái lắm, nhưng được cái biết ăn mặc nên cũng dễ thương, tôi thì lại thấy nó đanh đá không chịu được. Bố mẹ nó cũng nghĩ như tôi, để quản lí nó, ông bà ấy ít cho nó đi chơi bời bạn bè lắm, thành ra từ ngày biết tôi, nó toàn lấy cớ theo đôi đi …học để trốn sự giám sát của 2 cụ!
Thằng Cường người yêu nó thì hơn tôi những 2 tuổi (chẳng biết sao mà lại học bằng tôi) – là một tên rất ghê gớm, có thể xếp vào hàng đầu gấu ở cái đất này, nhưng nó ko lóc chóc đi bắt nạt trẻ con như những thằng khác. Lúc đầu tôi cũng sợ thằng đấy lắm, nhưng từ ngày chơi với con Ngọc, lại phải nói dối bố mẹ con Ngọc là đi chơi với tôi (nhưng thật ra là nó đi chơi với người yêu) giúp 2 đứa nó nên tôi có nhiều cơ hội gặp mặt thằng Cường hơn. Dần dà tôi thấy nó sống cũng tình nghĩa lắm, cũng hiền (trừ lúc ác ra) mỗi tội hơi lầm lì. Nó cũng chơi với hội bọn tôi nhưng ít xuất hiện ngoại trừ những sự vụ gì lớn lớn.
Trở lại lúc được con bạn dặn dò, tôi nhìn nó ngúng nguẩy đi mà buồn cười. Lúc trước, được mấy đứa bạn cảnh cáo tôi cũng đề phòng, nhưng mà có thấy gì đâu?” Chắc bọn nó lại chừa tôi ra rồi” – tôi nghĩ thế rồi bỏ qua luôn lời nói của con bạn.
Đến một buổi chiều sau đó vài ngày, cũng có lịch học như mọi khi nhưng hôm đó học ít hơn, khoảng 30 phút đã giải tán rồi, chị Mỹ với chị Hường đi mua đồ gì đó. 2 chị ấy về trước, tôi nán lại phòng thí nghiệm tìm kiếm vài thứ, rồi lại nói chuyện một lúc lâu với bác bảo vệ, đằng nào tôi cũng phải chờ thằng Dũng đi học thêm gần đó để về cũng mà!
Tôi bước ra cổng trường thì trời đã tối hẳn, hơn 7h rồi, lững thững vừa đi vừa đá mấy viên sỏi ven đường, tôi định đi bộ đến chỗ lớp thằng Dũng luôn, khoảng 500 – 700m gì đó thôi mà, tôi vẫn đi thế suốt!
- Ê Hoàng! – bất chợt có tiếng người gọi
- Ai thế? – Tôi quay lại nhìn 3 thằng tầm tôi đi từ quán nước của cụ già phía bên kia đường qua dưới ánh sáng mờ của ngọn đèn đường gần nhất
- Mày là Hoàng đúng ko?
- Ờ, biết tôi à? – tôi vẫn hồn nhiên trả lời mặc dù chưa nhận ra 3 thằng đó là ai
- Chú mày mới lớp 10 mà cũng ngon nhỉ? – 1 thằng khác cất tiếng
- Bọn mày muốn gì? – Nghe cái giọng của nó là tôi biết chẳng tốt đẹp gì
- Ơ DM cũng to mồm phết nhỉ? – 3 thằng nó cười
- Tao ko quen bọn mày, ko dư hơi nói chuyện. – Tôi nói rồi quay mặt định đi, 2 tay nắm sẵn và chân cũng chuẩn bị vọt. Cái chuyện khà khịa này tôi chẳng lạ, cũng chẳng sợ cái bọn này, vì nếu nó có bản lĩnh thật thì đã bụp tôi luôn rồi chứ chẳng cần nói nhiều
- Biết điều thì mày tránh xa con Mỹ ra! – 1 thằng trong số đó lên giọng
- À, thì ra chuyện đó! Tránh xa là tránh xa thế nào? – Tôi quay lại
- DM con Mỹ nó có người tán rồi, không đến lượt bọn nhãi lớp 10 chúng mày. Bố cảnh cáo mày biết điều thì biến gấp!
- Mày ghen à?
Tôi chưa nói dứt câu thì 1 thằng đã giơ tay lên tát, tôi đỡ được, định quay người “chuồn là thượng sách” thì “hự”! Tôi lĩnh trọn một đá ngay khoảng giữa ngực mà bụng, tôi cảm nhận rõ cái mũi giầy của nó rất cứng. Tôi gục hẳn xuống đường, chống tay xuống đất cố gắng thở mà cảm giác như phổi của tôi đã vỡ đâu hết sau cú đá của nó.
-DM bố mày nói nhẹ thì ko nghe
- Đập chết cmnd cho nó chừa
Bọn nó nói vậy rồi sút cho tôi mầy cái nữa vào bụng, tôi chẳng đứng dậy mà đỡ được nữa mặc dù máu hận sôi sung sục. Tôi thấy 1 thằng đá trượt, bứt đứt cái dây cặp của tôi và nó đá ra xa. Tôi cố gắng ôm lấy bộ phận quan trọng – cái đầu và che chắn tối đa cho khuôn mặt, tụi nó sút tôi như sút banh vậy, vừa sút vừa chửi. Xui xẻo cho tôi là lúc đó chẳng có I đi qua, đường vằng như tờ, hai bên đường là bờ thành của trường tôi và cái SVĐ, chẳng có một cái nhà nào gần đó cả.
- Ê mấy tên kia làm cái gì thế?
- Mọi người ơi cướp cướp!
Tôi nghe thấy tiếng hét lanh lảnh của con gái, tiếng mấy thằng kia lầm bầm rồi bọn nó bỏ đi. Uất hận không nhớ rõ mặt bọn nó!
- Trời ơi Hoàng! Em có sao ko vậy? Tỉnh dậy xem nào? Hoàng! Hoàng!
Tôi vẫn đang lồm cồm cố bò dậy, mặt vẫn cắm xuống đường, ráng mở mắt ra xem ai thì tôi nhận ra chiếc áo khoác xanh quen thuộc: là chị Mỹ và chị Hường
- Em sao thế? Sao lại bị đánh ở đây? Có sao ko? Sao ko chạy, ko la lên? ....
Hai bà ấy hốt hoảng đỡ tôi dậy, hỏi dồn dập. Tôi chẳng còn hơi mà trả lời, cố nhìn quanh thì thấy có người khác đang chạy lại phía tôi, 3 thằng kia thì đang lững thững bỏ đi, có ngoái lại nhìn.
- Ơ thằng này? Có sao ko? Nó mới vừa trong trường đi ra 1 lúc mà!
Thì ra người chạy lại chỗ tôi là bác bảo vệ của trường, bác ấy cũng hốt hoảng chẳng khác nào 2 bà chị của tôi, đỡ tôi lên nhìn nhìn dò xét xem có máu me gì không.
- Để chị đưa em lại bệnh viện! – Chị Mỹ nói như khóc rồi tính dìu tôi
- Em ko sao đâu! Đưa em lại chỗ thầy Thành dạy thêm đằng kia, bạn em ở đó. – Tôi ngăn chị lại
- Ừ ừ, để chị chở! Em k sao thật chứ? Đừng làm chị sợ nha! – Chị Mỹ rồi rít
- Ko sao thật! – Tôi cố cười mà cái mặt nhăn nhó
Chị Hường với chị Mỹ đỡ tôi lên xe đạp, tôi ngồi sau xe dựa hẳn đầu vào chị Mỹ, một tay vẫn ôm ngực vì đau lắm. Chị Hường đạp xe theo sau, chốc chốc 2 bà ấy lại hỏi “có sao ko?”, “hay là đi bệnh viện nhé”.
Chiếc xe đạp dừng lại trước cửa lớp học thên của thầy Thành (thật ra là 1 ngôi nhà khác của nhà cái Ngọc, ko ai ở cả, bố mẹ nó cho các thầy thuê làm chỗ dạy thêm) thì cũng là lúc lớp đang ra.
- Trời ơi Hoàng? Cậu làm sao thế? – Con Tâm nó la toáng lên khi tôi từ trên xe ngồi phịch xuống cái cây cụt trước nhà
- Em ý bị 3 thằng nó đánh ở gần cổng trường! – Chị Mỹ vừa đỡ tôi vừa nói
Thằng Dũng nghe thấy thế thì nó lấy xe của chị Mỹ phi vút đi, mấy thằng con trai cũng vội vàng đuổi theo. Tôi ở lại với 1 đám con gái, tụi nó khóc lóc hỏi han đủ đường mặc dù tôi chẳng bị chảy máu ở đâu cả. Lo lắng cho tôi nhất vẫn là chị Mỹ và cái Ngọc. Dìu tôi vào nhà nằm đừ ra cái ghế băng, cái Ngọc nó cởi cúc cái áo trắng của tôi ra, tôi thấy nước mắt rơi trên khuôn mặt nó và chị Mỹ, cả người tôi bầm tím, đỏ rực.
- Tao đã dặn mày rôi! Ko cẩn thận để ra nông nỗi này! – Nó vừa khóc vừa mắng tôi
- 3 thằng ấy nó xúm vào đánh, bọn chị đi qua thấy đánh nhau mới hô lên. – chị Mỹ thút thít
Con Ngọc nó kiếm đâu được lọ dầu gió, nó đổ đầy lên người tôi, nồng nặc cả nhà. Lùm xùm 1 lúc thì tôi cũng ngồi dậy được, chẳng nói chẳng rằng, trong lòng tức tối đến tận cổ. Tôi cúi nhìn xuống những vết bầm tím trên người mình, cái chỗ bị đá quả đầu tiên nó đã thâm đen lại, đấy cũng là chỗ tôi bị đau nhất. Cử động thử tay chân thấy đều ổn, có ngực hơi đau, quay người thì các cơ như co rút lại, đau lắm. Tôi đứng dậy vào nhà tắm soi gương, mặt mũi vẫn ổn, vậy là về nhà có thể Mẹ không biết.
Tôi ra ngòa ngồi trả lời mấy câu hỏi của chị Mỹ và bọn con gái thì thấy thằng Dũng với mấy thằng nau74 trở về, nhìn nó là tôi biết nó không kiếm được bọn kia
- Bọn nào? – Nó hỏi tôi cộc lộc
- Đéo biết, 3 thằng chưa gặp
- Có sao ko? – Nó vẫn cộc lốc
- Bầm dập mấy chỗ, chắc ko sao
Nó tức tối đá cái cánh của 1 cái rầm, mấy đứa con gái lại ra dỗ dành nó nguôi giận
- Thôi về, mai tính. – thằng Dũng gằn giọng
- Mày về được không hay ở lại đây, tao gọi điện ra nhà mày bảo Mẹ cho? – con Ngọc đề xuất
- Thôi tao về được.
Tôi nói rồi trèo lên xe thằng Dũng chở, chị Mỹ với mấy đứa xúm lại dặn dò, tôi thấy mắt chị Mỹ đỏ hoe. Tôi sợ về nhà mọi người thấy tôi với bộ dạng như này thì có mà ăn thêm trận đòn nữa mất, ghé qua nhà thằng |Dũng tắm rửa qua 1 chút cho hết mùi dầu rồi nó lại chở tôi về nhà
- Mày làm sao thế? – Mẹ tôi hỏi khi thấy tôi khác mọi ngày dù tôi đã cố gắng tự nhiên lắm rồi
- Dạ, lúc chiều đá bóng bị thằng kia nó sút cho cái nagy bụng. – Tôi nhanh nhảu lấp liếm
- Suốt ngày bóng với banh, có ngày què tay què chân ra đấy thì liệu hồn.
Tôi không nói gì lặng lẽ đi xuống nhà, cái chuyện sưng tay, sất chân của tôi thì mẹ tôi cũng chẳng lạ lung gì, tôi vốn nghịch như quỷ từ bé mà. Có điều để cho cụ mà biết tôi bị đánh thì đời tôi tàn là chắc luôn! Cả đêm hôm đó, nằm ngủ mà chốc chốc lại nhăn nhó.
Sáng hôm sau thằng Dũng lại qua chở tôi đi học, kể ra thì tôi cũng có thể tự đi được, lúc sáng soi gương cũng chỉ thấy còn 4 – 5 vết bầm thôi, lúc quay người thì thấy đau chút chứ cũng đỡ nhiều lắm rồi! Ra chơi tiết 2 thì có mấy anh chị lớp 12 qua hỏi thăm, cả chị Mỹ với chị Hường cũng qua nữa, tôi cảm nhận được sự lo lắng của 2 chị ấy dành cho mình, trong lòng cũng thấy vui vui.
Đến chiều thì cái lớp tôi nó mới rùm beng lên thật, bọn bạn tôi hết đám này đến đám khác kéo sang phá tan cái sự “yên tĩnh” vốn có. Bọn con gái thì nó thấy tôi cười nói được rồi lại bắt đầu quay sang trêu chọc, “khám xét” lung tung. Lúc sau mới thấy tụi con trai “bạn tốt” của tôi vào
- Xong rồi! – thằng Dũng nói
- Gì xong? – Tôi chưa hiểu
- Bọn tao xử xong 3 thằng hôm qua rồi! Dcm, mấy thằng vô danh bên bổ túc mà cũng để bị nó tẩn cho. – thằng T.Anh chửi tôi
- Tao đấm được có mấy cái, hình như 1 thằng răng nó bằng sắt hay sao ấy, đấm phát mà sứt cmn tay rồi này! – thằng Kiên lại xớn xác như mọi ngày.
- Sao bọn mày tìm ra được? – Tôi hỏi nhưng trong lòng tin là bọn bạn tôi đã xử đẹp 3 thằng kia giúp tôi
- Chiều qua thằng Phòng lớp tao qua chỗ “cụ già” lấy xe nhìn thấy 4 thằng ngồi ở đấy, nó biết.
- Mẹ, mới đấm mấy cái nó đã khai cmnr, chán vl! – thằng Kiên lại bép xép
- Có tin bất ngờ cho mày đây! – thằng Dũng ghé tai
- Mày đã bị đánh ghen đúng như dự doán, thủ phạm là thằng An 12A2. Đíu biết mặt mũi thằng đấy thế nào. – thằng Dũng nói tiếp
- Để tiết sau qua, bọn nó cũng đang học ôn đấy! – Tôi vừa sôi máu vừa mừng như bắt được vàng
Chưa kịp nói gì nữa thì đã có chuông vào lớp, cả tiết đó tôi ngồi lù lù chẳng học hành gì, chỉ mong mau mau hết giờ để mà còn trả thù rửa hận. Tiếng chuông hết giờ vừa dứt, tôi chưa kịp thu dọn sách vở bày đầy trên bàn thì đã thấy thằng Cường xăm xăm bước vào lớp, tiến lại chỗ tôi
- DM để cho mấy thằng ranh con nó đập cho vì 1 đứa con gái, ko biết nhục mà còn ngồi ở đây. – nó túm lấy cổ áo tôi kéo đi
- Từ từ tao dọn sách vở. – Tôi luống cuồng gỡ tay nó ra
- 12A2, thằng An à?
Tôi gật đầu trong khi nó lôi tôi đi xềnh xệch, cái mặt vẫn lạnh lùng chẳng biểu hiện chút cảm xúc nào của nó làm bọn lớp tôi thấy sợ, chẳng nói 1 lời nào. Nó lôi tôi ra khỏi lớp và nhắm dãy nhà khối 12 thẳng tiến. Bọn bạn tôi thấy tôi với nó đi ra cũng ùng ục chạy theo, cả chục thằng
- Bọn mày ở đây được rồi, đi đông phiền! – Thằng Cường quay lại nói với đám bạn đang bám theo
Chẳng thằng nào dám cãi một lời, dừng hết cả lại, tôi cố gắng gỡ tay thằng Cường ra khỏi cổ áo, gượng ưỡn ngực bước thẳng theo nó sang khối 12. Trong đầu thì suy nghĩ chẳng biết thông tin chạy hướng nào mà đến tai nó nhanh thế?
- An là thằng nào? – thằng Cường hỏi cộc lốc với mấy tên 12 đang đứng nói chuyện ngoài hành lang
Theo hướng chỉ tay, tôi nhận ra một thằng hơi gầy, tóc chải 2 mái kiểu Đan Trường đang ngồi cười cười phía cuối lớp. Thằng Cường không nói một lời, nó nhảy lên bàn chỵ thẳng xuống hướng đó. Tôi chưa kịp nói gì thì đã thấy “ầm ầm”, nhốn nháo tiếng la hét của bọn 12A2, có mấy anh trong lớp xúm lại kéo thằng bạn tôi ra, thằng An nhân cơ hội chạy ra phía cửa nơi tôi đang đứng. “Vận nội công” lấy hơi, tôi cố gắp vung tay cho nó 1 đấm ngay khi nó vừa vọt ra cửa. “Trúng ngực”, nó dúi về một góc, lúc này cái hành lang bé xíu cũng đã chật cứng người xem, nó có chạy cũng chẳng được, không khí hỗn loạn lắm.
Thằng Cường cũng chạy đuổi kịp đến nơi, nó nhảy bổ vào đấm đá lia lịa nhưng cái trúng cái không vì bị mấy anh giữ lại, miệng không ngớt la “thôi đi, thôi đi”. Tôi cũng chẳng thoát ra được khi 2 bên lúc này là …chị Mỹ và chị Hường.
- Em bảo bạn em thôi đi! Cường thôi ngay đi! – Chị Mỹ hét lên
Thằng bạn tôi sau một hồi cố gắng nhưng không thoát ra được vòng tay của mấy ông lớp 12 cũng đã dừng lại, có lẽ vì con Ngọc cũng đã đứng ngay trước mặt nó. Chẳng nói năng gì, con Ngọc kéo tay thằng Cường và …xách tai tôi bỏ ra về, bỏ lại ánh mắt dáo dác của bọn 12 nhiều đứa chưa hiểu chuyện gì xảy ra. Đi được một lúc, con Ngọc nó mới bắt đầu chửi, tôi thấy giọng nó cũng nghẹn ngào nữa, 2 thằng tôi nhìn nhau im bặt, lẽo đẽo theo sau.
Cái không khí nhốn nháo cũng nhanh chóng biến mất sau tiếng chuông vào lớp. Khi ra về, cả đám bọn tôi đã hẹn nhau cùng đi, có cả thằng Cường nữa, hơn chục thằng xăm xăm bước ra khỏi cổng trường, lúc này chỉ còn bọn khối 10 tụi tôi.
- Cường Cường!! – Một tên đứng bên kia đường vẫy vậy gọi
Cả bọn tôi bước theo thằng Cường đi vào phía trong SVĐ, chẳng đứa nào nói năng gì, tay nắm chặt sẵn sàng chiến đấu. Vừa qua khỏi bức tường của SVD-, tôi đã thấy một đám con trai lớp 12 đang ngồi ở đó, có cả chị Hường, chị Mỹ và mấy bà nữa, và cả 3, à không, 4 thằng thủ phạm đánh tôi. Tôi nhận ra chúng vì thằng nào cũng bầm dập cả, có lẽ mấy thằng bạn tôi cũng thế. Bọn nó nhao nhao lên nhảy bổ vào như muốn ăn tươi nuốt sống con nhà người ta vậy, chỉ có thằng Cường vẫn đứng lù lù chẳng nói lấy 1 lời
- Bình tĩnh nào, không phải đánh nhau! – Mấy ông lớp 12 can bọn bạn tôi ra, 4 thằng kia vẫn ngồi mặt cúi gằm
- Hoàng là em tôi, chuyện các ông gây ra thì bây giờ tự đi mà xử lí. Cả một đám xúm lại bắt nạt 1 đứa lớp 10 các ông không thấy xấu hổ à? – Chị Mỹ nói như quát rồi kéo tay chị Hường ra về
Còn lại toàn đực rựa với nhau, bắt đầu lời qua tiếng lại, bọn bạn tôi thì chửi bới đòi …đánh tiếp, mấy ông lớp 12 thì can ra hòa giải.
- Thôi được rồi, lần này bọn tao bỏ qua, bọn mày còn động đến anh em tao lần nữa thì đừng trách. – Thằng Cường lên tiếng sau một hồi im lặng
Mấy thằng bạn tôi nghe thằng Cường nói thế thì xìu hẳn xuống, lảnh nhảm vài câu nữa rồi cũng thôi. 4 thằng kia thì đứng co ro lí nhí xin lỗi. Chẳng quan tâm, bọn tôi quay đi kéo nhau ra về.
Tôi ngồi sau xe thằng Dũng mà trong lòng vui sướng tràn trề, không phải vì trả được thù mà bây giờ tôi đã cảm nhận được tình bạn bao la từ mọi người. Hóa ra khác với vẻ bề ngoài gặp nhau là chửi bới, châm chọc, bọn bạn tôi chúng nó nhiệt huyết hơn như thế nhiều, đúng là gian nan mới biết…. (cái gì ấy nhỉ?). Lại còn cả mấy anh chị lớp 12 bên Đoàn tôi mới quen nữa chứ, rồi chị Mỹ, chị Hường, …. Lòng tôi ngập tràn hạnh phúc.
Rất may là chuyện lùm xùm “nho nhỏ” bọn tôi gây ra không đến tai các thầy cô giáo không thì kỉ luật chắc rồi. Có lẽ thông tin cũng đã được bưng bít mà không thấy ai bàn tán gì nhiều, mọi chuyện nhanh chóng qua đi, tôi cũng khỏi sau vài nagy2 và không khí yên bình đã quay trở lại.
Một tối cuối xuân, tôi đang lững thững đạp xe sau khi tan ca học thêm về, vừa đi vừa nghêu ngao lầm bầm hát, ngắm phố phường thì chợt có tiếng người gọi
- Hoàng! Hoàng!
Tôi dõi mắt về phía quán chè bên đường, nơi tiếng gọi của người con gái thoát ra. Thì ra là chị Mỹ đang đứng huơ tay gọi tôi, bên cạnh chị ấy là một anh nhìn không rõ lắm. Tôi lững thựng dựng xe bước vào quán, lòng cũng thấy tò mò
- Trời anh Long? – Tôi há hốc mồm khi nhận ra người ngồi cạnh chị Mỹ. Chị ấy thì vẫn tươi cười, xinh gái như bao ngày khác
- Lâu quá không gặp anh! Sao anh lại …? Á à, thì ra là ….! – Tôi hét dật cục thể hiện rõ sự ngạc nhiên
- Suỵt, bé mồm thôi nào! – Chị Mỹ nói với tôi
- hì hì! Tôi gãi đầu dáo dác nhìn xung quanh xem có ai đang dòm mình không rồi kéo ghế ngồi xuống
- Mấy năm rồi không gặp chú, lớn nhanh quá nhỉ? Cao gần bằng anh rồi!
Tôi chỉ biết ngồi cười và gãi đầu, chị Mỹ thì cười dịu dàng, vẻ hạnh phúc hiện rõ trên đôi mắt.
-Hihi, tưởng ai xa lạ hóa ra lại là anh! Biết thế em đã tán chị Mỹ cho anh tức chơi rồi! – Tôi đùa
- Ăn đòn 1 lần chưa chừa hay sao? – chị Mỹ nói
- Anh về lúc nào thế? Sao lâu lắm rồi chẳng thấy ra em chơi?
- Mới về lúc chiều này. Thằng Hùng (anh trai tôi) nó cũng về với anh đấy! 2 thằng đi cùng 1 chuyến mà!
- Vậy á? Có quà cho em không biết nữa? – Tôi vui sướng
- Nhìn kìa, như con nít ấy! – Chị Mỹ với gõ đầu tôi
- Cảm ơn chú đợt vừa rồi chỉ cho Mỹ học hành, biết tin anh cũng mừng lắm, phấn đấu được như Hùng nhà chú nha!
- Chị kể hết cho anh ấy nghe rồi, ai ngờ 2 anh em lại biết nhau! – Chị Mỹ nói thêm vào
- Có gì đâu anh! Ngày trước anh cũng chỉ em mãi đấy thôi! – Tôi gãi đầu
Một buổi nói chuyện rôm rả và vui vẻ đã diễn ra, tôi quên cả đói ngồi cười cười nói nói, lúc sực nhớ ra là muộn rồi thì không còn kịp nữa, vội vội đứng lên ra về, thế nào cũng bị mẹ mắng cho xem. Chào 2 người, tôi không quên dặn anh Long không được nói với anh tôi mấy chuyện này, nhất là cái vụ tôi bị tẩn.
Gặp mặt “tình địch” trở về mà tôi chẳng thấy buồn tẹo nào, ngược lại còn thấy vui vui nữa. Có lẽ vì tôi đã quen và chấp nhận với việc “làm em” của chị Mỹ rồi, tôi chỉ cần được thấy chị ấy là cũng đủ vui sướng lắm! “thì ra người yêu chị Mỹ là anh Long, thảo nào chị ấy chẳng thèm để ý đến ai nữa!” – tôi vừa đi vừa nghĩ. Anh Long là bạn học với anh tôi, mấy năm trước còn học chung thì hay ra nhà tôi chơi lắm,hay chỉ bài cho tôi nữa! Anh ấy cũng là niềm tự hào của trường chuyên bọn tôi ngày trước. Lâu ngày không gặp, anh ấy vẫn phong độ, nhỏ nhẹ như ngày nào ….
Chẳng mấy chốc mà mùa hè đã đến, cả sân trường đỏ rực hoa phượng, ngày tôi phải chia tay chị Mỹ cũng đã đến rồi. Có một chút thoáng buồn, một vài lời nhắn gửi và những cái ôm trong buổi chiều hè tôi đi biển chia tay …mấy bà chị ấy. Trong lòng chợt thấy hụt hẫng, man mác buồn mặc dù chị vẫn ở ngay bên cạnh, cười đùa với tôi. Vậy là tôi sắp phải xa người con gái đầu tiên tôi có những tình cảm khác rồi!
Hơn hai tháng sau, tôi gặp lại chị Mỹ trong nỗi vui mừng, 2 chị em ôm nhau nhảy tưng tưng như 2 đứa điên trước phòng giám hiệu. Chị ấy đỗ DH Ngoại thương rồi, cũng là cố gắng và may mắn nữa. Hôm nay chị ấy về trường lấy giấy tờ gì đó, vô tình gặp lại.
Vậy là “mối tình đầu” của tôi đã chính thức khép lại, không, nói đúng hơn là tôi đã chính thức phải xa người con gái luôn mang lại cho tôi cảm giác ấm áp, được yêu thương và nụ cười xóa tan mọi ưu phiền. Tôi vẫn gặp chị ấy vài lần nữa mỗi khi chị ấy từ HN về, mỗi lần gặp là một lần tôi lại vui sướng đến cả tuần mới hết. Có lẽ chẳng có người con gái nào đặc biệt đối với tôi được như thế nữa. Tôi lại cắm đầu vào cày cuốc, hi vọng 2 năm sau lên HN và được gặp lại chị
-------------------------
Bạn đang đọc truyện tại wapsite www.FamilyA5.Mobie.In
Thắng Chúc bạn có những giây phút vui vẻ.
www.FamilyA5.Mobie.In – Wapsite giải trí miễn phí đích thực trên di động...!
Lên Đầu Trang